Thứ Sáu, 1 tháng 7, 2011

Chuyện của Bố

            Cho đến bây giờ tôi đã có cháu nội , cháu ngoại nhưng khi nghĩ đến Bố tôi thì lòng tự hào về người Bố đáng kính bao giờ vẫn tồn tại ... những hình ảnh xa xưa  luôn hiện lên rõ nét như in,  nó gợi nhớ nhiều mẫu chuyện không thể nào quên ...

           Bố tôi là một người rất khéo tay , có lẽ một số anh em tôi sau nầy cũng hưởng được khả năng nầy nhờ Bố . Bố tự đúc táp lô bằng đất sét và đá nhỏ để xây nhà, tự làm sườn mái nhà bằng tre , đan tranh để lợp . Chuyện làm sườn nhà, rui, mèn thì chẳng ai trong làng sánh kịp , Bố đốn tre, lựa tre , ngâm tre rồi ráp mái sườn theo một trật tự , khi nhìn lên mái nhà dưới lớp tranh được chải chuốt cẩn thận là những thân tre có kích cỡ đều đặn , các mắt tre ngay hàng thẳng lối , nếu không may có một cây tre nào hơi bị cong  vênh thì chỉ cần một đường cưa kỹ thuật gọi là “lặt’’thì không một khiếm khuyết nào lộ diện . Còn việc đan vạt giường bằng tre thì khỏi phải nói , sau khi các thân tre đã qua khâu ngâm , Bố cưa thành đoạn theo chiều dài giường chẻ thành nan nhỏ , nan của một đoạn tre  phải sắp cùng với nhau để khi dùng dây gấc bện thành vạt thì các mắt tre nằm sát đều nhau  rất đẹp . Trong làng ai có nhu cầu làm vạt giường , thang tre , đan đát rổ rá đều nhờ Bố tôi . Nói chuyện đan bỗng nhớ cái rế để lót nồi niêu , loại vật dụng nầy thường được đan bằng thân cây hóp, cây cùng họ tre nứa nhưng nhỏ hơn ,... tra cán cuốc, cán rựa ... rồi vót nan tre làm quạt dùng giấy bao xi măng dán lại .. dùng mo cau làm quạt  ...Bố đều làm hết .
                 Không hiểu nghề thợ mộc đến với  Bố lúc nào nhưng theo tôi nghề nầy khiến Bố trở nên mẫu người lao động cần cù và sáng tạo nhất , mọi đồ dùng bằng gỗ  trong nhà đều do Bố thiết kế làm ra , cánh cửa , chiếc bàn , cái ghế , giường ngủ  kệ sách , tủ thờ . trang thờ , am thờ đều do tay Bố thực hiện .
          
              Ngày nay thợ mộc có mát tít để trám trét chỗ gỗ hư hỏng lỗ mối mọt  chứ lúc trước làm gì có thứ đó , tôi thấy Bố lấy mạt cưa trộn với cơm  rồi quết nhuyễn  mà trám vào .

         Tôi kể chuyện nầy chắc khó có  người tin  : Bố tôi đã làm cho tôi một cái cặp đựng sách vở đi học bằng gỗ rất đẹp và tiện dụng , nếu bây giờ tôi vẽ mẫu làm lại thì có lẽ cái cặp nầy sẽ được ghi vào sổ guiness  !

          Gia đình tôi thuộc dòng dõi Tôn Thất , Bố là công chức của Sở Bảo tồn Di tích Lịch sử , từng là Đội trưởng các lăng tẩm và nhân viên ở Triệu miếu trong Đại Nội nên thời đó mọi người đều coi trọng , lại là gia đình “gia giáo” , con cái đều được nuôi dưỡng ăn học gọi là khá đến nơi đến chốn nên mọi việc làng xóm lúc nào Bố cũng được mọi người nể trọng và thường xuyên nhờ cậy , riêng cái việc vấn thuốc lá, bổ cau têm trầu để cúng, việc xếp vàng bạc thời ấy không như bây giờ  giấy vàng bạc tuy mỏng nhưng phải gấp thành khối chữ nhật và xếp thành hình tháp 4-3-2-1 rất cẩn trọng .

          ... Trong con mắt mọi người chiếc xe đạp đuy ra (duranium ) của Bố là niềm mơ ước của không biết bao người , cứ sau mỗi chuyến đi về , xe được lau chùi sạch sẽ , và treo hỏng đất để lốp xe không bị mục xẹp do phải chịu  sức nặng của xe tác động trên một vị trí của lốp , dây treo là các đoạn dây sên ( chaine ) nối lại , phía  trên  néo vào sườn mái nhà , phần dưới được ráp với móc thép hình chữ V ngược , một đầu móc vào gi đông ( guidon  ) , đầu kia móc vào yên hoặc bót ba ga ( porte bagare  ) ,anh em chúng tôi thường ngồi lấy tay cầm bàn đạp ( pédal ) mà quay cho bánh xe quay tít chơi thôi ! về sau còn mua bong bóng buộc vào đũa xe để khi bánh xe quay   tăm xe quẹt vào bong bóng phát ra tiếng kêu “ bịch bịch “   như xe máy , sau nầy chúng tôi tập xe đạp vẫn  thường xuyên giả làm xe máy như thế .
              Người lớn tuổi ai cũng có áo dài đen , khăn đóng để dùng khi cúng giỗ , lễ tế , song Bố vẫn có những cái khác người đó là chiếc áo dài may bằng  2 lớp vải  mùng tuyn  nhuộm đen thật là đặc biệt, mỗi lần Bố mặc nó cứ “yến yến” qua lớp  áo quạ trắng bên trong rất đẹp .
              
              Mặc dầu là con nhà nho giáo lễ nghĩa  nhưng không hiểu sao tôi vẫn thấy Bố có vài quan điểm khác thiên hạ : Việc lễ nghi cúng bái từ trang phục, lễ vật , bày biện thức ăn trên bàn thờ , thắp hương , khấn thầm hay quỳ lạy Bố đều thực hiện rất nghiêm túc , nhưng ngược lại Bố vẫn không tin khi cúng  sẽ có Người về hưởng  ! ( Tôi cho là quan điểm cách tân vào thời đó )
               
              Tôi kể băng chuyện của Bố về việc có liên quan đến tin hay không tin ,  giờ thì trái hẵn 180 độ ! : Vào khoảng những năm Bố già cả hay đau yếu , có một lần Bố bị ngạt thở , mẹ tôi chạy vạy tìm thầy thuốc cứu chữa , hồi đó trong làng có một ông ( Chúng tôi hay gọi là Cậu Thường nhà ở gần vườn ông Tây đen ) , ông là y tá lại là người có đồng bóng , khi ông vừa đến trước cửa ngõ nhà tôi thì ông thốt lên một câu : “ Gác trên cổ người ta rứa làm răng mà thở ! “ . Vào nhà, ông bảo xuống bếp xem thử ra sao , y như rằng có một thanh củi  rơi  từ trên giàn khói nằm vắt ngang lên Ba Ông Táo thờ ! ... Bố liền cúi lạy thì thầm : “Lạy Ngài con lỡ dại không hay biết xin Ngài miễn thứ cho con ” nói rồi Bố lấy  thanh củi ra khỏi  .... thế là Bố thở lại bình thường .... Không hiểu từ đó Bố tin hay không  ?
              
               Tiếp chuyện của Bố là đôi dép cao su ,( không phải kiểu dép của bộ đội đâu !) cả làng chỉ Bố có một đôi duy nhất , hồi đó tôi nghe rằng  dép được làm bằng cao su ở lốp bánh xe máy bay gì đấy , đế dép bằng “ cờ rép” vàng đục  như mỡ bò, quai dép bảng rộng cũng màu vàng đục, toàn gia công bằng tay , bàn chân Bố mỏng , móng chân đều, đi dép vào còn đẹp hơn mang  giày hạ nhiều !  Có ai biết xâu quai dép cao su như thế nào không nhỉ !  Phải chẻ một nan tre cật  ( phía ngoài thân tre ) rộng 1,5 - 2 cm dài chừng 15 - 20 cm , một đầu vót nhọn nhọn như ngọn lá tre , đầu kia tách làm hai để kẹp quai dép , khi xâu nếu rít quá thì thoa nước xà phòng cho dễ kéo .
              
            Là công chức nên Bố có thói quen đọc báo vào buổi sáng sớm bên ly sữa nóng tự pha , thêm bình trà ngon có điểm  nhúm hoa sói  từ các chậu cây  Bố trồng . Trước mỗi lần uống trà tôi đều thấy Bố áp miệng ly sát mí dưới mắt cho hơi trà bốc lên , theo Bố làm như thế mắt sẽ sáng ra .....

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét